String Quartet No. 1 in F major, Op. 18, No. 1 của Beethoven được xuất bản năm 1801 bởi T. Mollo et Comp ở Vienna, gồm 6 tứ tấu đàn dây đầu tiên của ông. Tác phẩm như trĩu nặng một nỗi buồn nội tâm, đồng thời cũng ẩn chứa những cảm giác mạnh mẽ huyền bí của tình yêu.

Bản nhạc được sáng tác giữa năm 1798 và 1800 để dành tặng cho Hoàng tử Joseph Franz Maximilian Lobkowitz. Thứ tự xuất bản (đánh số trong bảng kê) không tương ứng với thứ tự của bố cục. Beethoven sáng tác các tứ tấu này trong chuỗi 3, 1, 2, 5, 4, 6.

String Quartet No. 1 trong F major, Op. 18, No. 1 gồm 4 chương:

Chương 1: Allegro con brio (F major)
Chương 2: Adagio affettuoso ed appassionato (D minor)
Chương 3: Scherzo: Allegro molto (F major)
Chương 4: Allegro (F major)

Theo người bạn của Beethoven, Karl Amenda, chương 2 được lấy cảm hứng từ cảnh ngôi mộ trong vở kịch Romeo và Juliet của William Shakespeare. Bộ tứ này đã được sửa đổi rất nhiều giữa phiên bản mà Amenda nhận được lần đầu tiên và được gửi đến nhà xuất bản một năm sau đó, bao gồm cả việc thay đổi đánh dấu chuyển động thứ hai từ Adagio molto sang Adagio affettuoso ed appassionato cụ thể hơn. Trong số những sửa đổi này, Beethoven đã viết: “Hãy chắc chắn không trao cho bất cứ ai tứ tấu của bạn, trong đó tôi đã thực hiện một số thay đổi mạnh mẽ. Chỉ bây giờ tôi đã học viết tứ tấu, và điều này bạn sẽ thấy, tôi ưa thích, khi bạn nhận được chúng”.

Chủ đề của chương kết gần như được mượn trực tiếp từ chương kết của bộ tam tấu trước đó của ông, Op. 9, số 3 trong C thứ; các chủ đề rất liên quan chặt chẽ. Chủ đề chính của chương đầu tiên vang lên của Opus 50 của Haydn, tứ tấu số 1. Bản thảo “Amenda”, đôi khi được biết, được Paul Mies biên tập và được Bärenreiter biên soạn vào khoảng năm 1965, và bởi Henle-Verlag của Munich (có lẽ cũng được biên tập bởi Mies) vào năm 1962.

Xem thêm:  Ấn tượng với nghệ thuật rót trà vòi dài độc đáo

Clip là trọn vẹn tác phẩm được biểu diễn trực tiếp rất hoàn hảo bởi nhóm nhạc tứ tấu “Ariel Quartet”:

Chương 1 rất tinh tế, vang lên sinh động trong nhiều sắc thái được nắn nót tinh vi, và thính giả biết rằng khác với những bản tam tấu, trong tứ tấu có sự tham gia của 2 violon, nên những điểm yếu về âm thanh gần như không có. Ngược lại tác phẩm có thể khiến đôi tai của thính giả lướt qua từng chút của sự thăng hoa trong hòa âm tinh tế, thánh thót. Như vậy chương 1 nổi lên những sắc thái nhấn quá đà làm nên một bầu không khí nghệ thuật đậm đặc sinh khí và sự lãng mạn.

Chương 2 là một chương nhạc cực kỳ lãng mãn tình cảm, với nhiều sắc thái tinh thần sâu thẳm và bay bổng. Được chơi trên nhịp chậm Adagio và đã được Beethoven chuyển từ giọng Fa trưởng sang giọng Rê thứ, chính vì thế mà tác phẩm như trĩu nặng một nỗi
buồn nội tâm, đồng thời cũng ẩn chứa những cảm giác mạnh mẽ huyền bí của tình yêu.

Ảnh minh họa: vforum.vn

Chương 3 quay trở lại với sự vui tươi hóm hỉnh của giọng Fa trưởng, khiến tâm hồn thính giả như bừng sáng và tràn đầy hy vọng hơn bao giờ hết, bởi sau một chương 2 chậm và sâu thẳm thì chương 3 vui tươi như vậy là vô cùng hợp lý. Một mặt mang dụng ý tương phản của nghệ thuật, một mặt chính là sự sáng tạo tích cực vô bờ bến của Beethoven.

Xem thêm:  Tìm hiểu về tám loại hình nghệ thuật đỉnh cao của Trung Hoa xưa

Với những nét nhạc tròn trịa vô tư, chương 4 biểu hiện một tình yêu cuộc sống rất mạnh mẽ trong sáng, lãng mạn. Đặc biệt tiếng violon vút lên lan tỏa nguồn năng lượng sống động và đầy sự hăng hái tích cực, khiến thính giả được chìm trong sự lôi cuốn nhiệt thành của cổ điển.

Clip ý nghĩa:

videoinfo__video3.dkn.tv||8881f3c7c__